. DUYÊN XƯA
Gió đông thổi chập chờn nỗi nhớ
Dào dạt ôi phiên chợ tình xuân
Nhớ em tâm dạ thẫn thần
Gửi tình vào gió anh thân mỏi mòn
Trông về phía hoàng hôn buông xuống
Hồng mây bay thửa ruộng hôm nào
Giờ nay ruộng đã thành ao
Anh trồng giâm bụt thêm sào dưa leo
Dừa xiêm đó anh trèo hái quả
Em điệu đà giải lụa quấn quanh
Gió đưa tình nhỏ chòng chành
Vuột qua tầm với mỏng manh anh chờ
Ôm nỗi nhớ vần thơ anh gửi
Tới bên em chút bụi tình xuân
Để cho tim bớt bần thần
Duyên xưa chỉ biết khóc than một mình