Tỏ tình thế nào

Tỏ tình thế nào?
*Trình bày xong thì đi gala diner.
Tại vì vừa kết thúc dòng cuối cùng với ba chữ: “Em yêu anh” thì một bạn ngó vào, góp ý: Câu tỏ tình cũ mèm, không gây xúc động.
– Thế cậu thử ví dụ xem nào.
Và 5 người đứng bên cạnh mỗi người cho một câu thế này.
• Em chỉ muốn mỗi sáng ngủ dậy người đầu tiên em nhìn thấy là anh. (- đây là câu cũ hơn cả “em yêu anh” nên mình cười mỉm).
• Chúng mình cùng nhau xây ngôi nhà chung nhé. (câu này mình vẫn cười mỉm vì có tính giấy tờ).
• Em muốn cùng anh đi vòng quanh thế giới (- câu này không chật kiểu sở hữu nhưng không phải style của mình)
• Em rất vui là phụ tá suốt đời của anh (- câu này có vẻ nàng hầu và vĩ nhân).
• Em muốn không bao giờ phải nhớ anh nữa vì luôn có anh bên cạnh (- câu này làm mình hết sạch lãng mạn)
Đang ngẩn ngơ thì cậu em xuất hiện, mừng rỡ tay bắt và ôm chặt, nghe từng câu rõ ràng bên tai: Em yêu chị.
Thế là để y nguyên câu nguyên bản từ thời đánh dấu mốc công nguyên: Em yêu anh.
***
Theo nhà các bác có câu nào mới mà thay được trạng thái cảm xúc này mà xúc động hơn không?
Em yêu anh.
Mịnh họa liên quan: làng Thượng ở quê em.

“Xin chào nhau giữa lúc này

“Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người…”
Trích bài thơ Nguyên Xuân của Bùi Giáng thi sĩ.
Tranh chân dung Nymph bạn vẽ gửi tặng đã lâu trên chữ ký bạn đã ghi hai câu đầu của bài thơ này.Rất cảm động khi nhận và mỗi lần xem.
TT quí! N trân trọng tình cảm bạn đã dành cho N.(Vì tự ý khoe tranh nên N xin lỗi viết tắt tên của bạn.N muốn giữ lại cho riêng mình )

THAM GIA MẠNG LƯỚI TÌNH NGUYỆN VIÊN CỦA THƯ VIỆN NHÂN HỌC

THAM GIA MẠNG LƯỚI TÌNH NGUYỆN VIÊN CỦA THƯ VIỆN NHÂN HỌC! CƠ HỘI KIẾM TIỀN LỚN!
Thư viện Nhân học (và cơ quan phát ngôn Radio Nhân học) là một tổ chức phi lợi nhuận chủ trương tập hợp toàn bộ tư liệu nghiên cứu hoặc phục vụ cho nghiên cứu Việt Nam ở nước ngoài bằng các thứ tiếng Anh – Trung – Việt – Nhật – Hàn – Pháp về một nơi để tiện cho nhà nghiên cứu Việt Nam trong và ngoài nước sử dụng cho nghiên cứu của mình.
Hiện giờ chúng tôi đang tuyển tình nguyện viên tham gia scan sách gửi hỗ trợ những nhà nghiên cứu trong và ngoài nước có nhu cầu.
Hãy đăng ký tên và email của bạn kèm thông tin thư viện bạn có thể mượn sách về để scan ở biểu mẫu dưới đây. Chúng tôi sẽ nhanh chóng đưa bạn vào danh sách tình nguyện viên của Thư viện Nhân học.
MỖI KHI THƯ VIỆN CÓ SÁCH CẦN SCAN, CHÚNG TÔI SẼ GỬI TÊN SÁCH CHO TÌNH NGUYỆN VIÊN ĐỂ “ĐẶT HÀNG”
http://nhanhoc.org/…/tuyen-tinh-nguyen-vien-co-tra-luong-j…/
Mỗi quyển sách bạn scan và gửi cho chúng tôi, chúng tôi sẽ gửi bạn từ 15-20 USD một quyển sách (tùy vào độ dày của quyển sách).
Nếu bạn là sinh viên đại học cần tiền để trang trải cuộc sống.
Nếu bạn là nhân viên Thư viện có thời gian nhàn rỗi và có sẵn một kho sách bên mình.
Nếu bạn muốn thỉnh thoảng kiếm thêm chút thu nhập phụ thêm hỗ trợ gia đình.
Nếu bạn chỉ đơn thuần là thích giúp đỡ những nhà nghiên cứu khác có tư liệu học tập, nghiên cứu.
Xin hãy tham dự cùng chúng tôi!

Bạn Đậu Xanh chả phải loại chăm học gì

Bạn Đậu Xanh chả phải loại chăm học gì, kiểu làm bài cho hết trách nhiệm chứ không đam mê như con nhà người ta. Chỉ ao ước được nghỉ học và chơi chứ chưa bao giờ mong mỏi đến trường. Ba hỏi học ở trường ra sao hoặc thi cử, kiểm tra thế nào thì chỉ một chữ “rất tốt”, ngoài ra không bao giờ kể gì khác liên quan học hành. Thế mà hôm qua bạn cho xem tổng kết, cô giáo nhận xét “con luôn là leader xuất sắc trong các giờ học”. Mình đồ rằng cô động viên là chính 🙂
Nhưng câu nhận xét của cô rằng Đậu luôn “gọn gàng, ngăn nắp” thì chắc chắn là chuẩn he he. Tất nhiên là trẻ con thì cũng nhiều lúc vứt đồ lung tung nhưng tính tình bạn này từ nhỏ cơ bản là ngăn nắp. Đồ chơi luôn cất gọn một chỗ, thậm chí mấy cái vỏ hộp cũng giữ, ra khỏi phòng là tắt đèn, và còn nhắc người lớn.
Tối qua mình đi công tác về, bạn đã chuẩn bị đi ngủ. Bạn hỏi “trong vali của ba có cái gì đó không?” May lúc transit ở Istanbul mua được cho bạn hộp Lego Technique chứ Ai Cập chẳng có gì cho bạn thật 😉

27

27.5.2017
.
CHUYỆN TRỜI ƠI…
Định quên đi mọi chuyện về cuốn sách Chuyện Trời Ơi Đất Hỡi, để dành thời gian làm việc khác, nhưng tối hôm qua có người chưa biết mặt gởi cái link cho mình, nói báo Đồng Nai có viết bài về ông Khương.
Thật bất ngờ vì sách đã phát hành quá lâu, bây giờ mình cũng chỉ còn vài cuốn để tặng, trong lúc chị Kim Đào gọi, nhờ giao hai trăm cuốn, cũng hổng biết tìm đâu ra. Để cảm ơn người viết bài và báo Đồng Nai, mình copy lại ở đây.
http://baodongnai.com.vn/…/nhac-si-pham-dang-khuo…/index.htm
Nhưng trước khi đọc bài đó, lại có chuyện trời ơi đất hỡi mới xảy ra hồi nãy, mời các bạn đọc chơi:
***
Chiều nay có phiên họp quan trọng ở cơ quan, muốn đi bộ ra đầu hẻm tìm xe ôm rồi lúc về, đi taxi để chở mấy bức tranh tuyệt đẹp của những người bạn tặng trong đêm nhạc cho tiện.
Chưa kịp tới đầu hẻm, thấy có người chạy xe grab bike đứng chờ khách. Vậy là mình kêu chở dùm, người đó nói phải bấm vô điện thoại đặt lịch đi mới được! Lần đầu tiên đi xe này nên bấm cái đó mắc công lắm. Thế là mình nói người đó tắt chương trình chạy grab đi, coi như chở tui đi xe ôm, khỏi phải đóng thuế, muốn lấy bao nhiêu tiền tui cũng trả mà.
Hai bên đồng ý cái rụp, mình leo lên xe mới biết người chạy xe là nữ, vì lúc nói chuyện, cô kia mặc áo, đội mũ, đeo kiếng kín mít. Chạy một đoạn thì trời mưa, cô đó nói trời mưa là hên lắm!
Dừng xe lại, cô kia lấy cái áo mưa nhỏ xíu chỉ vừa vặn cho người ngồi trước, còn mình ngồi sau coi như chịu trận, nên cổ nói tìm chỗ núp mưa, mình nói thôi khỏi, đi dưới mưa cho nó lãng mạn.
Rồi mình hỏi tiếp là quê ở đâu vì nghe giọng nói trọ trẹ cũng giống ông Khương.
Nghe cô đó nói ở Mộ Đức, mình kể một loạt tên xã ở đó, rồi nói mới viết bài hát cho chùa Bảo Quang ở Phổ Thạnh, cô đó nghe cứ xuýt xoa hoài rồi nói là muốn chở đi đâu vòng quanh thành phố cũng được, khỏi phải trả tiền, miễn là hát bài đó hoặc mấy bài về quê hương cho cô đó nghe vì lâu ngày không được về quê, nhớ quá!
Trời Đất! Mưa như trút nước, cái lưng tui ướt hết trơn, trông cho nhanh tới nơi mà cổ nói chở đi vòng vòng dưới mưa, lãng mạn lắm! Giục cho cổ đi nhanh tới cơ quan, khỏi cần gởi ở bãi, chạy thẳng xe vô tới phòng làm việc, rồi dừng lại chưa kịp trả tiền, muốn chụp chung tấm hình, cổ sợ gần chết. Mấy đứa nhân viên cơ quan thấy mình lạ quá, mình nói bữa nay bắt đầu thất nghiệp, chuẩn bị chạy xe grab. Còn cô kia tưởng chụp hình giao cho công an nên hổng dám!
Trả tiền xong, cô kia xin số phone để lúc rảnh, chạy lại cơ quan tui chở đi, khỏi cần trả tiền, miễn hát cho nghe là được.
Ui, ngày mai tui nghỉ việc ở đây rồi mà! Hihi!
***
Sau đây là bài viết trên báo Đồng Nai:
Nhạc sĩ Phạm Đăng Khương: Đi vòng quanh nước Mỹ kể Chuyện trời ơi đất hỡi
Cập nhật lúc: 23:00, 26/05/2017 (GMT+7)
Phạm Đăng Khương
Thật bất ngờ, khi cuốn sách đầu tiên của nhạc sĩ Phạm Đăng Khương vừa tung ra không phải là về âm nhạc hay văn nghệ, mà là những ghi chép về những chuyện sau những chuyến “phượt” trên nước Mỹ của anh.
Chuyện trời ơi đất hỡi (Saigon Books và Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành) được viết với văn phong hết sức dí dỏm, chuyện nọ xọ chuyện kia. Bên cạnh chuyện “trời ơi đất hỡi”, cuốn sách còn như một cẩm nang “phượt” nước Mỹ được cập nhật mới nhất, dễ hiểu nhất. Nhạc sĩ Phạm Đăng Khương cho biết:
– Đây là cuốn sách đầu tiên của tôi. Nói “cuốn sách” có vẻ ghê gớm quá, vì thực ra tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện viết sách, nghe đến chuyện đó có vẻ lớn lao lắm, nhiều lúc “rùng mình” nữa kìa!
Có lẽ phải dành lời cám ơn đặc biệt đến “ông” Facebook và cái điện thoại iPhone. Bởi từ ngày iPhone ra đời, hầu như tôi không xài bút viết gì nữa, vì mọi thứ hầu như đã có trong iPhone rồi. Ngay cả trong những buổi họp cũng không phải dùng sổ sách, giấy bút gì, cứ viết, vẽ thoải mái. Rồi từ ngày có Facebook, YouTube, tôi lại trở thành ông… tổng biên tập, cứ thoải mái viết bài, chụp hình, quay phim rồi post thẳng lên cho cả thế giới xem chơi.
Nhờ vậy nên khi đi bụi vòng quanh nước Mỹ mà không theo một tour nào, ngồi đâu tôi cũng lấy phone ra chụp hình, quay phim, ghi ghi chép chép.
Những ngày ấy, tôi chỉ có ý định ghi chép như những trang nhật ký để kỷ niệm, nhưng rồi có bài post lên facebook được bạn bè cổ vũ, khích lệ, nên cứ viết tới tới, viết cho thỏa đam mê, viết như người “điếc không sợ súng”. Viết riết rồi lúc nhìn lại, hệ thống lại cho có đầu đuôi, chương mục thì trở thành cuốn sách nho nhỏ như thế này đây.
Nhưng tại sao lại là Chuyện trời ơi đất hỡi?
– Như đã nói, lúc đầu chỉ là những chuyện vui khi gặp lại bạn bè, đặc biệt là những bạn bè đồng hương. Viết một hồi, nhìn lại, đúng là chỉ những chuyện “trời ơi đất hỡi” vô thưởng vô phạt, chuyện tiếu lâm, có thể cười ra nước mắt. Nên suy nghĩ lại, tôi thấy có biết bao điều chia sẻ cho những người muốn tìm hiểu về nước Mỹ, muốn đi du lịch Mỹ theo kiểu đi bụi, đi phượt.
Thế là bên cạnh những chuyện “trời ơi đất hỡi” cũng có chuyện nghiêm túc, như tỉ mỉ trong từng cách nhìn, ghi chép để những ai muốn “phượt” nước Mỹ có thể tham khảo được.
Có người cũng đề nghị đổi cái tựa, nói rằng chuyện bổ ích và mới lạ, chưa ai viết như vậy mà sao lại “trời ơi đất hỡi”, nhưng nghĩ lại mình đâu phải nhà văn nhà veo gì, viết tới đâu hay tới đó, lỡ có sai phạm chỗ nào cũng hổng ai bắt bẻ cha nhạc sĩ lãng tử nên giữ luôn cái tên đó. Biết đâu, cũng từ cái tên “trời ơi” đó mà sách lại bán chạy hổng chừng!
Đọc cuốn sách mới biết anh đã đến Mỹ từ năm 1996, từng làm công nhân trong một hãng điện tử để kiếm tiền. Hỏi thật, lúc ấy anh có ý định ở lại Mỹ luôn không?
– Thật ra, hồi đó tôi được cơ quan cho nghỉ phép dài hạn 1 năm ở Mỹ. Cũng đi lang thang bụi bờ khắp nơi, có lúc cũng muốn đi học thêm chuyện này chuyện kia mà sao bất tiện quá. Có lẽ tôi là một trong những văn nghệ sĩ hoặc nhà báo đầu tiên đi một mình kiểu đó từ năm 1996, nên mọi thứ đều mới lạ trong cách nhìn. Ở Mỹ mới được 1 tháng đã muốn trốn về, có lẽ chưa kịp chuẩn bị tinh thần để hội nhập, phần khác do công việc của tôi ở Việt Nam gắn bó với đám đông, với những sinh hoạt văn nghệ vui chơi ca hát, nên ở Mỹ trong thời điểm đó mọi thứ đều lạ lẫm và không phù hợp.
Ý định ở lại Mỹ thì không bao giờ có, vì tôi nghĩ mình có thể trở lại Mỹ nhiều lần sau đó mà không gặp khó khăn gì, miễn là luôn chấp hành luật pháp của Mỹ và Việt Nam.
Còn chuyện đi làm cũng là việc tò mò, muốn tìm hiểu cung cách làm việc trong nhà máy, công xưởng của người Mỹ, muốn tìm hiểu đời sống người Việt qua từng công việc hàng ngày. Bên cạnh đó lại có thêm chút đỉnh tiền xài, để tiếp tục “đi bụi” nên có người tạo điều kiện là tôi tham gia liền. Nhưng cũng chỉ một tháng trải nghiệm là đủ rồi.
Là nhạc sĩ, những chuyến đi đã gợi cảm hứng cho anh như thế nào? Có nhạc phẩm nào anh viết trên đường đi mà thành công, nổi tiếng không?
– Tôi là người thích xê dịch, nên mỗi chuyến đi là một niềm vui. Trong những chuyến đi, dù công tác hay du lịch, tôi đều tận dụng thời gian rảnh rỗi để quay phim, chụp hình, viết nhạc… Ngay cả lúc ngồi trên máy bay hay trên xe qua những chặng đường dài cũng hiếm khi có được giấc ngủ trọn vẹn, vì lúc đó dành thời gian để viết bài, sáng tác hoặc nhìn ngắm, chờ đợi những cảnh đẹp bất chợt bên đường để ghi vào ống kính. Cũng chính vì có Facebook, YouTube, nên đã thôi thúc tôi hàng ngày là phải luôn có clip mới, hình ảnh mới, bài viết mới để chia sẻ cùng bạn bè.
Trước đây trong những chuyến đi, tôi thường dành thời gian để viết nhạc, sau này lại dành quá nhiều thời gian cho việc quay phim, chụp hình. Nhờ vậy nên bây giờ đã có hàng ngàn gigabyte tư liệu phim ảnh đã quay khắp nơi, những tư liệu đó đã được sử dụng trong nhiều hệ thống karaoke của cả nước.
Cũng có những bài hát ra đời qua những chuyến đi, dù là trong nước hay ngoài nước. Bài Như cơn gió vô tình đã ra đời trong chuyến về núi Sập (An Giang) từ năm 1985.
Sau Chuyện trời ơi đất hỡi, liệu anh có “thừa thắng xông lên” làm tiếp cuốn thứ 2 không?
– Như đã nói, tôi không có ý định viết sách, không muốn trở thành nhà văn nhà veo gì đâu, lại càng mắc cỡ khi người ta gọi mình là “nhà văn”! Chỉ có điều sau khi cuốn sách Chuyện trời ơi đất hỡi ra đời, tôi post vài đoạn lên facebook rồi được báo chí giới thiệu, bạn bè vào đọc ủng hộ quá xá, từ đó mới hăng viết tiếp. Từ bữa sách được phát hành tới nay, ngày nào tôi cũng phải viết một đến hai chuyện theo phong cách “trời ơi đất hỡi” để kịp thời phục vụ bạn đọc… facebook! Có lẽ từ nay trở đi khi viết những bài mới, tôi cũng sẽ nặn óc để viết chút gì đó có vẻ bỡn cợt, lạ đời để người đọc cảm thấy bình dị và gần gũi hơn. Chuyện gì đến sẽ đến, nếu được đón nhận, biết đâu tập 2 sẽ thành sự thật.
Xin cảm ơn anh!
Nước Mỹ bây giờ lại là nơi dừng chân của gia đình tôi, còn Quảng Ngãi là nơi tôi được sinh ra và lớn lên, nên 2 nơi này đều cho tôi những kỷ niệm vui buồn đặc biệt.
Tôi cảm thấy rất tự hào khi mình được sinh ra và lớn lên ở vùng quê Quảng Ngãi. Từ nhỏ đã có biết bao kỷ niệm ruộng đồng sông nước ở một nơi không điện không nước, thiếu thốn trăm bề. Tuổi thơ lại trải qua những năm tháng chiến tranh, nên khi lớn lên mới thấy những ngày bình yên hạnh phúc như thế nào. Chính vì những khó khăn, thiếu thốn của tuổi thơ, đã hình thành trong tôi những suy nghĩ, những tưởng tượng, những sáng tạo vô cùng phong phú. Chẳng hạn, tuổi thơ ở thôn quê làm gì có đồ chơi như ở thành thị, làm gì có phim ảnh, sân khấu… để giải trí, không có cả radio hay tivi, tất cả chỉ là con số 0. Vì vậy, đã có biết bao trò chơi tự nghĩ ra, tự làm: bắt cua bắt cá, đá dế, thả diều đá bóng, đánh trổng, ống thụt… Những điều ấy đã ăn sâu vào tâm trí, nên đi đâu xa, khi có dịp cũng muốn quay về nơi đã sinh ra. Được dịp trở về quê hương, lại tung tăng trên ruộng đồng sông nước, chìm đắm trong những thú vui bình dị của một thời. Cũng từ những điều nhỏ nhặt đó, có biết bao chuyện “trời ơi đất hỡi” đã được ghi lại trong sách này.
Bình Lợi (thực hiện)

Rất quý mến và ngưỡng mộ chú Hạnh

Rất quý mến và ngưỡng mộ chú Hạnh. Hôm nay đọc bài này lại càng khẳng định cảm giác của mình.
Các bạn làm kinh doanh rất nên đọc:
http://m.soha.vn/ong-jonathan-hanh-nguyen-bat-mi-10-dieu-ca…
Sẵn tiện share link này nói luôn, mình đã mời một luật sư chuyên về nhượng quyền và các vấn đề phải biết “để không chết sớm” trong kinh doanh. Anh sẽ chia sẻ, hướng dẫn, tư vấn cho nhóm nhỏ và thời gian dự định là cuối tháng 6. Bạn nào quan tâm, vui lòng comment, mình sẽ gửi chi tiết.

Loay hoay vậy mà đã kết thúc năm học rồi các mẹ nhỉ

Loay hoay vậy mà đã kết thúc năm học rồi các mẹ nhỉ. Vừa kết thúc năm học lại trúng ngay Ngày quốc tế thiếu nhi nên các mẹ cũng băn khoăn trong việc lựa chọn món quà cho các con sau một năm học vất vả cũng như khen thưởng các con có thành tích học tập tốt lắm nhỉ.
Bật mí cho các mẹ một nơi chọn mua quà cho con nè. Đó là trang Tiki.vn đang có chương trình “Quà mẹ cho, Tiki lo việc học” nè. Chương trình cụ thể là nếu mua đơn hàng Đồ chơi từ 300k trở lên được tặng ngay bộ sách giáo khoa từ lớp 1 đến lớp 9 (do khách hàng tự chọn). Chương trình với 1000 bộ sách được tặng áp dụng từ ngày 29-31/5.Thông tin mà nhiều mẹ thích nữa nè, đó là miễn phí với tất cả các đơn hàng này trên toàn quốc nhé..
Mẹ nào có ý định mua đồ chơi cho con thì tranh thủ cơ hội này nhé. Chỉ hóa đơn mua đồ chơi 300k mà tặng nguyên bộ sách thì mình thấy không có chương trình nào có thể hấp dẫn hơn được nữa rồi.. Link các mẹ tham khảo nhé: http://bit.ly/k-Qua-Me-Cho-Tiki-Lo-Viec-Hoc
Nhớ ngày để vô mua cho các con nha các mẹ ơi. 29/5 nhaaaa và chỉ 1,000 bộ sách giáo khoa thôi đó ạ

Mẹ tớ

Mẹ tớ,
Thật đáng yêu vì dù có tuổi rồi mẹ vẫn không ngừng kiếm tiền cùng việc duy trì tinh thần ham học hỏi, cập nhật qua mỗi thời đại.
Kinh nghiệm kinh doanh từ khi còn trẻ, đếm tiền trăm triệu đến tiền tỉ cho tới khi phá sản tay trắng.
Nhưng từ đó tới nay làm đủ thứ nghề mẹ vẫn không ngừng học hỏi những kiến thức mới kể cả là từ mức phổ cập đi lên.
Think Different.

Đàn bà không quan tâm bình thường bạn tặng họ bao nhiêu món quà xa xỉ

Đàn bà không quan tâm bình thường bạn tặng họ bao nhiêu món quà xa xỉ, họ quan tâm chính là những ngày kỷ niệm, bạn nhớ đến và dù là đứng trước mặt họ trao một cái ôm cũng đã đủ ấm lòng.
Đàn bà không quan tâm xung quanh bạn có bao nhiêu cám dỗ, không để tâm bên cạnh bạn có bao người phụ nữ, họ càng không sợ những người khác ve vãn bạn, họ chỉ sợ bạn giang tay ôm những người phụ nữ ấy vào lòng.
Đàn bà, không quan trọng bạn có giàu có bao nhiêu, quyền thế cỡ nào, họ có thể ở bên một người đàn ông đang chập chững lập nghiệp, một người đàn ông đang loay hoay trong quãng thời gian tìm định hướng cho riêng mình, thứ họ quan tâm, chính là sự nỗ lực của người đàn ông ấy khiến họ cảm thấy rằng bản thân hi sinh là xứng đáng.
Đàn bà, không quan tâm quá khứ bạn đã ở bên bao nhiêu người, cũng không quan tâm bàn tay họ đang nắm, đôi mắt họ đang nhìn đã từng đắm say bao nhiêu cô gái. Nhưng họ để tâm ở hiện tại, họ có phải là duy nhất hay không. Đàn bà có thể không để tâm quá khứ đàn ông, nhưng lại ích kỷ với hiện tại, rằng họ chỉ có thể là duy nhất.
Đàn bà, thực ra là những người chỉ giỏi nói mồm, nếu họ nói hết yêu bạn, chính là còn yêu bạn. Nếu họ nói ghét bạn, chính là không thể ghét bạn. Đàn bà, chính là người giỏi đi ngược lại với cảm xúc của bản thân. Nếu họ nói “ổn” thì chính lúc ấy họ đang rất “bất ổn”.
Đừng tin lời đàn bà nói khi tâm trạng không tốt, vì khi tâm trạng đi xuống, đàn bà chỉ giỏi nói lời đi ngược lại với trái tim.
Đàn bà nói đã quên, chính là còn rất nhớ, nếu họ nói tổn thương bạn gây ra họ đã không còn nhớ chút gì, chính là mọi sự đau khổ ấy vẫn hiện hữu sâu trong trái tim.
Đàn ông giỏi nói dối đàn bà.
Đàn bà giỏi nói dối chính mình.
Đàn bà giỏi che dấu tâm trạng sau hai chứ “tôi ổn”, hoặc “không có gì”.
Muốn hiểu đàn bà, bạn chỉ cần thành tâm. Muốn hiểu đàn bà, cứ cho đi chân thành. Người dối gian thấy đàn bà khó hiểu, người chân thành tự khắc sẽ hiểu đơn giản vì họ yêu.
Huyền Trang Bất Hối

Lãnh đạo không đi ị

Lãnh đạo không đi ị
Ngày bé, tôi nghĩ, các thầy cô giáo không đi ị, ăn vào là nó đi ra đằng giời ấy. Còn các lãnh đạo bề trên trên nữa, làm gì có chuyện ấy.
Sau này tiếp xúc và học lên, được giảng dạy nhiều vì thánh,tôi càng nghĩ, họ không chỉ không đi ị, mà còn không đi đái và không gần đàn bà nữa, họ là thánh mà.
Giờ về già, nghĩ bụng, kể cả tới bậc thánh nữa, ăn vào, dù là ngửi hương hoa thôi, không đi ị, thì vỡ bố nó bụng và tôi buồn cười khi nghe thông tin, một vị (cứ cho là Á thánh – đồng chí Bi thư tỉnh Thừa Thiên Huế) tham từ cái tước anh hùng và bị tịch thu lại danh hiệu, tôi mới vỡ ra rằng, thánh cũng phải đi ị nhá!