Cha mất từ nhỏ

Cha mất từ nhỏ, mẹ một mình nuôi nó lớn khôn, trong nghèo khó.
Lúc tiễn nó lên Sài Gòn học đại học, mẹ gom hết trong nhà chỉ còn được mấy triệu đồng, đưa cho nó, mẹ dặn lên đó ăn xài in ít thôi, tiền dưới này làm cực lắm mới có được, lỡ có hết thì nhắn cho mẹ, mẹ coi rồi gởi lên cho con thêm chút nữa.
Nó lên Sài Gòn, choáng ngộp bởi những thứ lần đầu được tận mắt chứng kiến nhưng rồi cũng hiểu rằng thành phố này đắt đỏ đến đâu.
Thói quen nếp cũ con nhà nghèo, cứ xài cái gì cũng quy thành mấy vạ lúa, thành mấy con cá, thành mấy ký rau mẹ còng lưng cắt bán… Lần đầu tiên nó bước vào một quán café to bự giữa trung tâm với đám bạn cùng lớp, nhìn giá ly nước, nó nhẩm tính cũng bằng ba ngày công của mẹ đi gặt lúa thuê…tự dưng uống ly café vô thấy đắng hơn bình thường.
Vậy mà uống riết thành quen, tới cái lúc nó cứ phải mời đứa con gái nó thích để vào đây uống nước cho giống như bao nhiêu cặp trai gái thành thị khác, nó quên luôn thói quen nhẩm tính coi giá hai ly nước bằng bao nhiêu vạ lúa.
Số cuộc điện thoại về nhà để xin tiền mẹ nhiều hơn trước vì nó thật sự cần tiền nhiều hơn khi bước vào tình yêu. Nó tính đến chuyện đi làm, nhưng lịch học, lịch yêu khiến nó không thể đảm bảo giờ làm phù hợp được… vậy là ngoài những cuộc gọi về và chờ tới lúc mẹ gởi tiền lên, nó không còn làm được gì khác.
Buổi chiều kinh hoàng của ngày hôm đó, cô Sáu kế nhà gọi lên báo tin, má mày đang đi làm thuê cho người ta thì lăn đùng ra bất tỉnh, đột quỵ rồi.
Nó nghe tới đó, bỏ hết chuyện trên Sài Gòn, đón liền chiếc xe khách chạy thẳng về nhà với mẹ.
Mẹ nằm mê man trên giường bệnh, mở ánh mắt mệt mỏi, đờ đẫn sau hàng bao nhiêu năm vất vả trong đời ra nhìn nó. Rồi mẹ mỉm cười, nhắm mắt… và không còn mở mắt ra lần nào nữa.
Cô Sáu gặp nó ngoài cửa bệnh viện, nước mắt lưng tròng, đưa cho nó tập hồ sơ, nói má con lúc còn tỉnh được một chút nhờ Sáu đưa cho con, dặn hoài là phải đưa tận tay con.
Nó mở ra coi, là hợp đồng bảo hiểm của ManuLife má mua cách đây mấy năm, cùng lá thư viết tay chữ xiêu vẹo, nhiều lỗi chính tả… “Đây là món quà má dành dụm tặng cho con, dù cho mẹ không còn sống trên đời, mẹ vẫn có thể chăm sóc, bên cạnh con. Mẹ yêu con…”
Nó đứng giữa sân bệnh viện, bật khóc như một đứa trẻ, chỉ là bây giờ không còn má đến dỗ dành như xưa.
Nếu cuộc đời tồn tại một thứ bất biến, vĩnh hằng với thời gian, thứ đó chắc chắc là tình yêu của mẹ dành cho con…