Cuối năm dã quỳ nở khắp nơi ở cái xứ cao nguyên này

Cuối năm dã quỳ nở khắp nơi ở cái xứ cao nguyên này. Những vệt dài vàng như mật trải rộng khắp các cánh đồi. Những lối đi ngập những ánh vàng hoa dã quỳ, trẻ con bẻ hoa làm đồ chơi, con đường đi ngày thường chỉ là những vệt màu xanh có mùi ngai ngái thì bây giờ vàng óng rợp lối đi về.
Từ Thạnh Mỹ, có thể đi lối Hoà Lạc để về Ka Đơn, lúc đó sẽ phải đi qua một cây cầu gỗ nhỏ, con đường hai bên là ruộng lúa và băng qua con sông nhỏ, là nơi nước của thuỷ điện Đa Nhim chảy qua. Rồi cây cầu bị nước cuốn trôi, người ta chẳng còn ai đi lối đó nữa, cỏ dại lấp đầy chân, dấu xưa chỉ còn là những kỉ niệm.
Người ta bảo đi nhiều thành lối, vốn dĩ ban đầu cũng chẳng có con đường nào. Mỗi ngày, chúng ta lại đặt chân lên thói quen cũ, chỉ để an ủi bản thân rằng chúng ta đang an toàn và yên ổn. Mấy hôm nay bão về, nằm nghe mưa rớt lộp độp trên mái tôn nghe lòng như được quay về tuổi thơ với căn nhà nhỏ mỗi khi mưa gió về thì mái tôn đập liên hồi đến mất ngủ, nhưng trong lòng thật bình yên vì biết rằng, dưới mái nhà tôn hở đó, có bố, có mẹ, có những bữa cơm gia đình.
Một hôm tôi nằm nghe tiếng mưa rơi nặng hạt ngay giữa Sài Gòn. 1h sáng và cơn mưa nặng hạt bắt đầu. Nằm co ro và thoáng thấy những con đường rợp bóng dã quỳ vàng rực. Mỗi bước chân đi vào con đường dã quỳ đó, là một bước chân gần lại với nụ cười của bố, bữa cơm của mẹ, ánh mắt của những đứa em.
Chiều nay Đà Lạt lại mưa, nghe nói là bị ảnh hưởng bởi những cơn mưa, tôi đi ra rồi đi vào, tóc ướt, áo ướt, chân ướt…mặc dù có che dù…Thật buồn cười khi nghĩ rằng cả thế giới này đều đang mưa gió rét mướt, nhưng thật ra, đâu cần đâu xa, chỉ cách đó vài mươi cây số, nắng đang lên cao và chẳng ai bận tâm những cơn mưa ướt át thế nào.
Cuộc sống đôi lúc chỉ là những ảo ảnh, những cơn mưa bất chợt, và trong cơn mưa ấy, đôi lúc dưới tán dù, hay những con đường rợp bóng dã quỳ kia, sẽ chỉ là những kỉ niệm……