Hôm nay

Hôm nay, Là ngày trọng đại của cả dân tộc. Nhớ lại hồi còn thời áo trắng, cứ đến ngày 2-9 là trong tay mỗi người chúng tôi là một lá cờ đỏ năm cánh sao vàng, từng dòng người nối đuôi nhau, tiến về lễ đài lớn giữa lòng Thành phố, để rồi lặng đi nghe tiếng nói vang vọng từ những ngày đầu kháng chiến năm xưa của Bác. Tiếng nói ấy, giọng nói ấy của Người khắc ghi mãi trong tâm khảm những thế hệ thanh thiếu niên chúng tôi thời bấy giờ, như một tuyên thệ … Và rồi trong lòng đầy tự hào!
Hình như dần dần, những cảm xúc đó trong lòng mỗi người đã không còn vẹn nguyên như những năm xưa! Vì điều gì? Vì lẽ gì? Tôi cũng không biết nữa!
Thế hệ chúng tôi đã đi qua cuộc chiến tranh tàn khốc thấm đẫm máu và nước mắt! Được tận mắt chứng kiến những đau thương và mất mát, những hội ngộ và chia ly. Tôi đã tận mắt chứng kiến những tình yêu đậm sâu mà tôi đặt tên cho bài luận văn tốt nghiệp của tôi: “TÌNH YÊU VÀ CHIẾN TRANH”. Bài văn này, tôi đã đạt điểm tối đa, và được nhà trường lưu giữ làm bài văn mẫu cho thế hệ sau này, trong đó có các con tôi.
Một mối tình giữa người phụ nữ, trong đội thanh niên xung phong với một Tân binh lái xe dọc đường Trường Sơn. Tình yêu chóng vánh, nhưng bất tận, họ gặp nhau, và họ đã có cảm giác không thể không có nhau. Trong đêm tối ngút ngàn của rừng Trường Sơn, hai tâm hồn đã hoà làm một, trong giây phút nghẹt thở ấy….. Họ đã thuộc về nhau. Giây phút chia xa, họ nắm chặt bàn tay của nhau, trao cho nhau nụ hôn lạnh vội vàng còn thấm đẫm hơi sương, họ nhìn vào mắt nhau, đắm đuối và xót xa, người con trai chỉ kịp nói tên của mình và nói với người con gái ấy rằng : HÃY NHỚ ĐẶT TÊN CON CỦA CHÚNG TA LÀ TRƯỜNG SƠN VÀ NHẤT ĐỊNH ANH SẼ TRỞ VỀ!!
Một mối tình đau khổ, mới thấm cảm giác bị cuốn vào vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc chiến tranh. Những vết thương không thể chữa lành trong thời bình, tình yêu cho dù là bị đoạ đầy, nhưng vẫn làm người ta mê đắm, đối lập với sự khốc liệt của chiến tranh về thân phận tình yêu!
TÌNH YÊU VÀ CHIẾN TRANH! Hai nỗi buồn thấm vào nhau, hoà lẫn nhau, tan chảy, da diết, xót xa và bất diệt …!
Đã qua rồi, giờ đây một cảm xúc dâng trào. Một thời Tôi vẫn nhớ!!
LyLy Nguyễn Media