Một quán ăn sáng

Một quán ăn sáng, vài tuần trước
Cậu bé chừng 13 tuổi dắt cậu em chừng 9 – 10 tuổi sang ăn bún. Nhà cậu sát vách với nhà bán bún. Cậu bé gầy gò, nét mặt buồn rượi lặng lẽ ăn, cậu em cũng im lặng xì xụp. Chuyện chẳng có gì đến khi mấy bà khách ăn bún cất tiếng. Bà 1: “Mẹ về chưa H?” “Mẹ chưa về ạ” Bà 1: Thôi mẹ mày có bố mới rồi, bỏ mày rồi.
Cả quán ngẩng lên. Thằng bé cúi mặt xuống thấp hơn.
Bà 2, 3.. “Tội nghiệp mấy đứa trẻ, cái loại đàn bà bỏ chồng bỏ con là loại chẳng ra gì”, “thương hai thằng bé quá, tội nghiệp, bố mẹ bỏ nhau rồi con cái ra sao”

Hai cậu bé cúp rạp xuống bát bún húp vội vã mấy thìa nước.
Bà 2: thế bố có người yêu mới chưa? Có cô nào về ra mắt chưa?
Cậu anh nuốt ực thìa bún, nước mắt bắt đầu rơi xuống mặt bàn, rồi đứng bật dậy lôi em về, quên trả tiền. Bà bán bún nhìn theo lắc đầu, rồi quét tia nhìn khó chịu sang 2 bà khách.
Lần gần đây nhất tôi đến ăn bún, bà chủ quán nói từ hôm ấy hai cậu bé không sang ăn sáng nữa, đi học về là vào luôn trong nhà khoá cửa.
Chẳng biết các bạn có hay gặp cảnh này, những câu nói kiểu thế này không? Hoặc không để ý. Tôi thì gặp thường xuyên, và chưa khi nào hết ngao ngán khó chịu.
Sao nhiều người thích tỏ ra thương cảm, thông cảm, hoài cảm… với người khác kiểu đó thế, dù không ai yêu cầu. Họ không biết rằng chính cái cách tưởng là chia sẻ với người khác đó khiến họ đặc biệt vô duyên và làm cho tình huống trở nên tồi tệ hơn.
Bạn có thấy trong hầu hết các cuộc trục trặc ly hôn nào đó của một gia đình, người ta thường không ngần ngại ném những câu thương xót tội nghiệp này nọ vào những đứa trẻ, tưởng thế là tử tế nhưng thực ra chỉ làm chúng cảm thấy tồi tệ hơn.
Tuỳ thái độ và bản lĩnh sống của mỗi người, trong nhiều trường hợp, lẽ ra sự tổn thương chỉ ở cấp độ 1 – 2, nhưng chính môi trường xung quanh làm mọi việc nâng lên 5 – 6 – 7 – 8, thậm chí rất tồi tệ, rối ren.
Đọc câu chuyện buồn về học sinh lớp 9 nhảy lầu tự tử vì bị điểm 3, tôi càng nhận ra rằng, cái khó nhất và cần nhất là dạy các con bạn sự bình thản với mọi việc. Hôm nay được 3 mai được 9, được 9 rồi ngày kia lại có thể được 3… Lúc thăng lúc trầm, cuộc sống như dòng sông, lúc này lúc khác. Lúc trầm thì nỗ lực rút kinh nghiệm, lúc thăng cũng đừng tự mãn.
Luôn nhìn mọi việc bình thản nhất có thể.
Hẳn mọi người còn nhớ, cách đây vài tháng gia đình tôi nổi tưng bừng trên mạng xã hội vì vụ “đấu võ”. Vô số lời lẽ cay độc, thô bỉ ném vào chúng tôi trên mạng xã hội. Tôi và chồng tôi thì chẳng phiền lắm, chúng tôi làm truyền thông, quá quen mấy chuyện này. Tôi chỉ lo hai đứa con đọc được chúng buồn.
Nhưng chúng chỉ cười rinh rích bảo có báo viết tên bố là Đoàn Ngọc Bảo Châu và “mẹ có 3 con”. Chúng cũng chẳng phiền chuyện gạch đá nhắm vào bố mẹ. Tôi vẫn nói với chúng: khen chê yêu ghét là thường, có gì phải xoắn. Có ngừoi khen thì sẽ có người chửi mình. Chả sao.
Trong các câu chuyện hàng ngày, đề tài nào chúng tôi cũng lái theo hướng đơn giản hoá mọi việc: yêu đương giống như đi shopping, có người vừa vào cửa hàng thứ 1 đã mua được bộ đồ ưng ý; có người thử chán chả mua được. Có người thử xong ưng ý lại bị ngừoi khác dành mất. Chả sao, có cơ hội thử mặc nhiều bộ cũng tốt. Thất tình tức là bắt đầu cơ hội có tình mới. Thế thôi!
Đời có người yêu ghét là bình thường. Trong lớp bạn này bạn kia có bố mẹ ly hôn cũng bình thường nốt. Nay yêu nhau, mai không yêu nữa; giống như con kỳ 1 con thân với bạn này, kỳ 2 không thân nữa, chơi với bạn khác. Có thế nào thì vẫn tiếp tục sống, tiếp tục tìm niềm vui mới, mà nghĩ tích cực thì được trải nghiệm c/s phong phú hơn, nhiều bố mẹ hơn.
Tôi không bao giờ nói câu ôi tội nghiệp bạn ấy quá, đáng thương quá… này nọ, và nó cũng thấy mọi việc cũng bình thường, không cư xử với bạn đặc biệt hơn. Điều đó chẳng giúp được gì, chỉ khiến đứa trẻ bỗng thấy mình đáng thương thật, chứ bình thường có khi nó chẳng cảm thấy đến mức ấy.
Lan man linh tinh, chỉ để kết luận: đừng bi kịch bi thương hoá cuộc sống quá bà con ạ. Hạnh phúc hay bất hạnh đôi khi do cách nhìn và thái độ sống, chứ chả phải vì đời bạn kém may mắn hơn, hay xung quanh bạn mọi thứ tồi tệ hơn đâu.
Hơn cả, hãy làm cho những đứa trẻ nhìn mọi việc nhẹ nhành tích cực, đừng giống mấy bà ăn bún nọ. Thảm lắm!