Nhân bài viết đang gây bão trên FB của anh Namster Do

Nhân bài viết đang gây bão trên FB của anh Namster Do, mình có vài ý theo quan điểm cá nhân thế này:
Thứ nhất: Mình cũng đã từng phỏng vấn rất nhiều bạn du học sinh apply vào công ty mình làm việc, đúng là khá khó để nhận các bạn vì các bạn thường đòi hỏi rất cao, nghĩ rằng mình mất mấy năm ở trời Tây thì về phải được đối đãi xứng đáng, nhưng các bạn đó đã nhầm, các công ty họ tuyển người để làm được công việc cụ thể, và trả lương tương xứng với kết quả của công việc đó chứ không phải trả lương cao vì bạn đi học ở Tây về. Điều này thì theo quan điểm trong bài viết của anh Nam tôi hoàn toàn đồng ý.
Thứ hai: Mình cực dị ứng với những bài báo có tít như: “Bỏ mức lương $10.000, về nước lập nghiệp” hay “8x từ chối làm việc ở Mỹ, về Việt Nam làm tình nguyện”,… Với lối suy nghĩ và viết bài như này, vô tình ám chỉ việc về nước là hi sinh, là thiệt thòi. Xin lỗi chứ, thời này chẳng ai chịu đói rách để hi sinh hay cống hiến đâu (có chăng thì thuộc hàng hiếm) khi mà họ chưa no đủ thì đừng có mong họ hi sinh cho xã hội, thời chiến đi qua đủ lâu rồi. Người ta bảo “có thực mới vực được đạo” mà. Chẳng qua họ chịu về nước vì họ nhìn thấy rõ cơ hội ở ta hơn hẳn ở trời Tây kia, về nhanh mà kiếm tiền không thằng khác nó lại xơi mất, và tôi đã thấy không ít người đã thành công với quyết định đó. Số còn lại về nước hoặc là do không thi đấu nổi với Tây lông, không bám trụ được nên về, hoặc là họ đã thành công ở trời Tây rồi, muốn về nước để sử dụng những kiến thức mình đã có truyền lại cho lớp trẻ (anh Nam là ví dụ điển hình – lúc này đã có “thực” và bắt đầu “vực đạo”) và cũng nhằm thoả mãn cái tôi của cá nhân họ.
Thứ ba: Các bạn du học sinh không về nước, đó là do các bạn ấy sợ. Sợ về nước không kiếm được nhiều tiền như ở bển, sợ về nước phải đối mặt với những mặt trái của xã hội, với cơ chế hành chính và quản lý phức tạp, với nền y tế giáo dục không tiên tiến, với những thói hư tật xấu, với xã hội bất công, với tình trạng thực phẩm bẩn và nguồn nước bị ô nhiễm – nỗi sợ này hoàn toàn đúng. Do vậy rốt cuộc là họ muốn bảo vệ cá nhân họ, gia đình họ, nghe thì thấy khá ích kỷ nhưng đó là lựa chọn của cá nhân họ, không ai ép họ phải hành xử khác đi cả. Đi hay ở là quyền của họ.
Vậy nên, chúng ta cũng không cần phải trách móc hay ca ngợi, cứ kệ họ quyết định. Chúng ta nên định hướng, nên mở đường, nên đưa ra những cơ hội hiện hữu để họ có thể thấy được rằng cơ hội có ở mọi nơi. Báo chí truyền thông nên viết bài về những thành công của những con người trở về, lấy đó làm gương cho các bạn khác noi theo, đừng kêu gọi sự hi sinh nữa, nhàm quá rồi và chẳng ai nghe đâu.