Thú thật

Thú thật, thủa ấu nhi tôi chả biết trung thu là gì cho đến khi dậy thì. Tại cái làng tôi hồi đó nghèo khó và tối tăm nên người ta chẳng tâm trí đâu mà ầu ơ con trẻ. Tuy không phải con nhà nông nhưng tuổi thơ tôi lại trải dài trên những cánh đồng với bầy cò trắng, đàn trâu già và lời ru…vấp ngã. Tôi lớn lên với nỗi niềm nhăn nhó của song thân cùng những trưa hè trốn nhà nhảy cầu tắm sông và trộm vặt.
Đến khi biết trung thu thì tôi đã quá tuổi chơi nhưng lại bắt đầu tuổi xơi ” bưởi bòng tháng tám “ trong nét xuân thì thiếu nữ hanh hao. Vào cái độ chênh vênh định mệnh đó thật khó để diễn tả những tâm tư. Tôi chỉ biết ư ư rên lên những não nề tráng ca thế hệ.
Tôi không biết trung thu xưa nên chả bấu víu vào được cái gì để mà so với nay. Tôi chỉ biết đến trung thu khi ông tổ trưởng dân phố gõ cửa từng nhà mà bổ đầu suất đinh con trẻ đặng trưng thu ít hào lẻ gọi là. Rồi đúng ngày, người ta lại gõ cửa dong từng bầy con nít ra khoảng sân hẹp nhà văn hóa phá cỗ đón trăng lên. Nhưng trước đó là những màn diễu hành trống ếch thanh la tù và cùng la đà lân sư rồng rắn. Bọn chíp hân hoan lắm. Và những ánh mắt phụ huynh bỗng chốc cũng quay về thơ dại bằng hồi ức và bằng cả ước vọng tương lai, trong veo như cam lồ sớm mai vậy.
Bây giờ người ta bày biện và chuẩn bị cho trung thu sớm lắm. Hẵng còn gần tháng nữa mới đến nhưng bánh trái đã ngập cả phố hè với những màu mè lung linh bắt mắt. Tôi cũng được ai đó tặng cho hộp bánh nướng vàng óng xinh xinh cùng quả bưởi da xanh căng mọng những trong ngần. Tôi đưa vợ tôi cất giữ nhưng thị lại lục tung ra rồi ố á ” chả có cái phong bì nào, anh ạ”. Mẹ cái loại cao ba nhá, thằng chồng em danh giá cái hậu môn gì mà đòi lĩnh phong bì??? Hả hả…
Đâu đó người ta vẫn kháo nhau chuyện như tôi vừa nói, rằng tết của trẻ con nhưng người lớn lại can dự hết phần. Đều là cái nợ đồng lần cả thôi. Tôi cho là như thế. Nặng nề làm chi khi cứ cắm mặt đăm mắt vào nhà người ta để rồi mà ồ à ố á. Được gì? Ngoài thói soi mói và nhỏ mọn lom dom. Hãy để thời gian và công sức đó mà lo cho con trẻ hoặc dạng háng ra mà ngả giấc hanh nồng.
Cũng đã qua rồi cái thời đói khát nhưng ở đâu đó vẫn có những đứa trẻ chửa một lần biết đến trung thu. Thì cũng khác đếch gì bọn tôi hồi xưa cũ. Khác chăng là giờ đủ đầy hơn nên người ta cũng dễ chạnh lòng. Thế là lại rồng rắn lên mây đi đổi dăm cái bánh nướng lẫn mớ trái cây để lấy về niềm tự hào ve vuốt. Hoặc là sự cứu dỗi nỗi lòng của những ăn năn trắc ẩn con con.
Tôi đã vào độ trung niên, sắp chạm ngưỡng trăng già là khuyết. Tôi chẳng dám ước mình là trăng non bởi suy cho cùng thì không ai trẻ mãi. Chỉ có vũ trụ là mãi hồng hoang và hồn nhiên như thiên cổ. Tôi cũng cố theo cái nhẽ tự nhiên ấy nên rắp tâm dắt díu lũ trẻ đi bát phố sắm sửa trung thu. Thôi thì đời mình đã mù u thì phải cố công cho hậu sinh tươi sáng vậy. Nhưng chúng chẳng thích thú gì với những thứ màu mè diêm dúa treo nhằng nhẵng nơi phố hẹp. Chúng thích những món đồ chơi tân thời ở hệ thống Mykingdom hơn. Đang ở cữ rằm tháng bảy nên tôi chiều lũ vong sống này còn hơn những vong chín lang thang.
Một năm có mười hai tháng, con trăng luôn đầy vào những hôm rằm, còn tỏ hay mờ lại do thời tiết. Người xưa lấy quy luật tròn khuyết của trăng mà đặt ra âm lịch và tính chu kỳ “ thủy triều đỏ” của đàn bà. Trung thu thời trăng no và tỏ nhất, giống như đàn ông vào độ chín của truổi trung niên.
Có điều, tôi thì nẫu quá!